和许尉小洞庭韵

宋代 王炎
少时耕钓为生涯,早知臭腐空神奇。 一丘一壑有佳处,人弃我取如拾遗。 晚将数雏就斗食,非愿厚禄多如茨。 山林习气今尚在,前身疑是王献之。 君王垂拱似虞夏,朝野多暇时雍熙。 公庭日晡鸟鹜散,屐齿小穿山径蹊。 隐仙一见即首肯,百钟索酒倾琉璃。 湖山亦为开画笥,烟霏空翠俱熹微。 幼舆风度极洒洒,计然策画徒规规。 苍松奋鬣倚风啸,候雁张羽粘天飞。 君山洞庭日在眼,不复引领巴丘西。 急呼泓颍共着语,境胜颇与诗相宜。 诗成却忆梅子真,乌用一官黄绶为。 江头谁是吹笛叟,为公度此琼瑶词。 唤起群龙出平湖,属渠扶柂从东归。
shǎo shí gēng diào wéi shēng   zǎo zhī chòu kōng shén  
qiū yǒu jiā chǔ   rén shí  
wǎn jiāng shù chú jiù dòu shí   fēi yuàn hòu duō  
shān lín jīn shàng zài   qián shēn shì wáng xiàn zhī  
jūn wáng chuí gǒng shì xià   cháo duō xiá shí yōng  
gōng tíng niǎo sàn   chǐ 齿 xiǎo chuān 穿 shān jìng  
yǐn xiān jiàn shǒu kěn   bǎi zhōng suǒ jiǔ qīng liú li  
shān wèi kāi huà   yān fēi kōng cuì wēi  
yòu fēng   rán huà guī guī  
cāng sōng fèn liè fēng xiào   hòu yàn zhāng zhān tiān fēi  
jūn shān dòng tíng zài yǎn   yǐn lǐng qiū 西  
hóng yǐng gòng zhe   jìng shèng shī xiāng  
shī chéng què méi zhēn   yòng guān huáng shòu wèi  
jiāng tóu shuí shì chuī sǒu   wèi gōng qióng yáo  
huàn qún lóng chū píng   shǔ cóng dōng guī