和徐生假山

宋代 欧阳修
匠智无遗巧,天形极幽探。 谓我爱山者,为山列前檐。 颓垣不数尺,万嶮由心潜。 或开如断裂,或吐似谺谽。 或长随靡迤,或瘦露崆嵌。 阴穴觑杳杳,高屏立嚵嚵。 後出忽孤耸,群奔沓相参。 靉若气融结,突如鬼镌鑱。 昔岁贬荆楚,扁舟极东南。 孤山马当夹,两岸临江潭。 常恨江水恶,轻风不留帆。 峰峦千万状,可爱不可谈。 但欲借粉绘,图之挂纨缣。 岂如几席间,百态生浓纤。 暮云点新翠,孤烟起朝岚。 况此穷冬节,阴飚积凝严。 幽斋喜深处,远目生遐瞻。 昼卧不移枕,晨兴自开帘。 吾闻君子居,出处无常占。 卷道或独善,施物仁贵兼。 於时苟无益,怀禄古所惭。 嵩山幸不远,薇蕨岂不甘。 自可结幽侣,披云老溪岩。 胡为不即往,一室安且恬。 辱子赠可愧,因诗以自谗。
jiàng zhì qiǎo   tiān xíng yōu tàn  
wèi ài shān zhě   wéi shān liè qián yán  
tuí yuán shù chǐ   wàn xiǎn yóu xīn qián  
huò kāi duàn liè   huò shì xiā hān  
huò cháng suí   huò shòu kōng qiàn  
yīn xué yǎo yǎo   gāo píng chán chán  
hòu chū sǒng   qún bēn xiāng cān  
ài ruò róng jié   guǐ juān chán  
suì biǎn jīng chǔ   piān zhōu dōng nán  
shān dāng jiā   liǎng àn lín jiāng tán  
cháng hèn jiāng shuǐ è   qīng fēng liú fān  
fēng luán qiān wàn zhuàng   ài tán  
dàn jiè fěn huì   zhī guà wán jiān  
jiān   bǎi tài shēng nóng xiān  
yún diǎn xīn cuì   yān cháo lán  
kuàng qióng dōng jié   yīn biāo níng yán  
yōu zhāi shēn chù   yuǎn shēng xiá zhān  
zhòu zhěn   chén xīng kāi lián  
wén jūn zi   chū chù cháng zhàn  
juǎn dào huò shàn   shī rén guì jiān  
shí gǒu   huái 怀 suǒ cán  
sōng shān xìng yuǎn   wēi jué gān  
jié yōu   yún lǎo yán  
wéi wǎng   shì ān qiě tián  
zèng kuì   yīn shī chán