和徐生假山

宋代 歐陽修
匠智無遺巧,天形極幽探。 謂我愛山者,為山列前檐。 頹垣不數尺,萬嶮由心潛。 或開如斷裂,或吐似谺谽。 或長隨靡迤,或瘦露崆嵌。 陰穴覷杳杳,高屏立嚵嚵。 後出忽孤聳,群奔沓相參。 靉若氣融結,突如鬼鐫鑱。 昔歲貶荊楚,扁舟極東南。 孤山馬當夾,兩岸臨江潭。 常恨江水惡,輕風不留帆。 峰巒千萬狀,可愛不可談。 但欲借粉繪,圖之掛紈縑。 豈如幾席間,百態生濃纖。 暮雲點新翠,孤煙起朝嵐。 況此窮冬節,陰飈積凝嚴。 幽齋喜深處,遠目生遐瞻。 晝臥不移枕,晨興自開簾。 吾聞君子居,出處無常占。 卷道或獨善,施物仁貴兼。 於時苟無益,懷祿古所慚。 嵩山幸不遠,薇蕨豈不甘。 自可結幽侶,披雲老溪岩。 胡為不即往,一室安且恬。 辱子贈可愧,因詩以自讒。
jiàng zhì qiǎo   tiān xíng yōu tàn  
wèi ài shān zhě   wéi shān liè qián yán  
tuí yuán shù chǐ   wàn xiǎn yóu xīn qián  
huò kāi duàn liè   huò shì xiā hān  
huò cháng suí   huò shòu kōng qiàn  
yīn xué yǎo yǎo   gāo píng chán chán  
hòu chū sǒng   qún bēn xiāng cān  
ài ruò róng jié   guǐ juān chán  
suì biǎn jīng chǔ   piān zhōu dōng nán  
shān dāng jiā   liǎng àn lín jiāng tán  
cháng hèn jiāng shuǐ è   qīng fēng liú fān  
fēng luán qiān wàn zhuàng   ài tán  
dàn jiè fěn huì   zhī guà wán jiān  
jiān   bǎi tài shēng nóng xiān  
yún diǎn xīn cuì   yān cháo lán  
kuàng qióng dōng jié   yīn biāo níng yán  
yōu zhāi shēn chù   yuǎn shēng xiá zhān  
zhòu zhěn   chén xīng kāi lián  
wén jūn zi   chū chù cháng zhàn  
juǎn dào huò shàn   shī rén guì jiān  
shí gǒu   huái 祿 suǒ cán  
sōng shān xìng yuǎn   wēi jué gān  
jié yōu   yún lǎo yán  
wéi wǎng   shì ān qiě tián  
zèng kuì   yīn shī chán