和许乐天

宋代 释德洪
沧溟曾见化微尘,花发桃源几度春。俗眼莫轻狂道士,此身应是谪仙人。 清弹一曲悲风远,绝唱千章白雪新。异日三茅成卜筑,却因瓶锡得为邻。
cāng míng céng jiàn huà wēi chén   huā táo yuán chūn yǎn qīng kuáng dào shì   shēn yìng shì zhé xiān rén    
qīng dàn bēi fēng yuǎn   jué chàng qiān zhāng bái xuě xīn sān máo chéng zhù què   yīn píng wèi lín