和許樂天
滄溟曾見化微塵,花發桃源幾度春。俗眼莫輕狂道士,此身應是謫仙人。
清彈一曲悲風遠,絕唱千章白雪新。異日三茅成卜築,卻因瓶錫得為鄰。
cāng
滄
míng
溟
céng
曾
jiàn
見
huà
化
wēi
微
chén
塵
,
huā
花
fā
發
táo
桃
yuán
源
jǐ
幾
dù
度
chūn
春
sú
。
yǎn
俗
mò
眼
qīng
莫
kuáng
輕
dào
狂
shì
道
cǐ
士
,
shēn
此
yìng
身
shì
應
zhé
是
xiān
謫
rén
仙
人
。
qīng
清
dàn
彈
yī
一
qǔ
曲
bēi
悲
fēng
風
yuǎn
遠
,
jué
絕
chàng
唱
qiān
千
zhāng
章
bái
白
xuě
雪
xīn
新
yì
。
rì
異
sān
日
máo
三
chéng
茅
bǔ
成
zhù
卜
què
築
,
yīn
卻
píng
因
xī
瓶
dé
錫
wèi
得
lín
為
鄰
。