和许昌张彦升见寄

元代 耶律楚材
真人休运应千载,生知神武威中邦。杜绝奇技贱异物,连城玉斗曾亲撞。 兵出潼关渡天堑,翠华杂映驺虞幢。生民鼓舞叹奚后,壶浆箪食辕门降。 偏师一鼓汴梁下,逻骑饮马扬子江。良臣自有魏、郑辈,死谏安用干与逢。 少微昨夜照平水,清河国士真无双。壮岁游学力稽古,孜孜继晷焚兰釭。 新诗寄我有深意,再三舒卷临幽窗。安得先生赞王室,委倚奚忧庶政庞。 堪笑纷纷匹夫勇,徒誇巨鼎千钧扛。何日安车蒲轮诏,公入北阙,葡萄佳酝烂饮玻瓈缸。
zhēn rén xiū yùn yīng qiān zǎi   shēng zhī shén wēi zhōng bāng jué jiàn lián   chéng dǒu céng qīn zhuàng    
bīng chū tóng guān tiān qiàn   cuì huá yìng zōu chuáng shēng mín tàn hòu   jiāng dān yuán mén jiàng    
piān shī biàn liáng xià   luó yǐn yáng jiāng liáng chén yǒu wèi zhèng bèi jiàn   ān yòng gān féng      
shǎo wēi zuó zhào píng shuǐ   qīng guó shì zhēn shuāng zhuàng suì yóu xué   guǐ fén lán gāng    
xīn shī yǒu shēn   zài sān shū juàn lín yōu chuāng ān xiān sheng zàn wáng shì wěi   yōu shù zhèng páng    
kān xiào fēn fēn yǒng   kuā dǐng qiān jūn káng ān chē lún zhào gōng   běi què   tao jiā yùn làn yǐn gāng