和希声莲华樵人遇仙行

宋代 利登
芦溪之山高插天,莲峰更压芦溪山。 峰头青壁几千年,谁知玉阙藏神仙。 平明采樵陈氏子,五云深处楼台起。 中有攻仙白玉冠,方瞳射人秋自寒。 台前一道白莲泉,七始花开一成莲。 固知此子无仙骨,只以{左彳右空}{左彳右同}入仙室。 低头乞命却走回,尚复褰裳取莲实。 归来疑信互相传,朴哉此子非妄言。 安知琼楼玉室峭千尺,即非面前崔嵬一片石。 安知世人俗气厚如山,翻把琼楼玉室作石看。 亦非仙人幻作石,世人俗眼自不识。 安得鸿都道士白玉簪,持我此诗扣青壁。
zhī shān gāo chā tiān   lián fēng gèng shān  
fēng tóu qīng qiān nián   shéi zhī quē cáng shén xiān  
píng míng cǎi qiáo chén shì zi   yún shēn chù lóu tái  
zhōng yǒu gōng xiān bái guān   fāng tóng shè rén qiū hán  
tái qián dào bái lián quán   shǐ huā kāi chéng lián  
zhī zi xiān   zhǐ   { zuǒ chì yòu kōng   }   { zuǒ chì yòu tóng   } xiān shì  
tóu mìng què zǒu huí   shàng qiān cháng lián shí  
guī lái xìn xiāng chuán   zāi zi fēi wàng yán  
ān zhī qióng lóu shì qiào qiān chǐ   fēi miàn qián cuī wéi piàn shí  
ān zhī shì rén hòu shān   fān qióng lóu shì zuò shí kàn  
fēi xiān rén huàn zuò shí   shì rén yǎn shí  
ān hóng 鸿 dōu dào shì bái zān   chí shī kòu qīng