贺新凉 送霂

清代 曹贞吉
惨澹征车发。正连宵、狂飙拂地,琤琮金铁。老泪临岐余数点,洒向关山残月。 笑舐犊、年来更切。归去高堂频问讯,莫轻言、游子伤神绝。 人两地,肠千结。 匆匆惯作天涯别。似孤鸿、雪中留爪,翩然飞越。一束书囊驴子背,老仆长须蹩躠。 惆怅煞、鸠巢计拙。弱妹牵衣迟汝去,意徬徨、为我添呜咽。 今夜在,谁家歇。
cǎn dàn zhēng chē zhèng lián xiāo kuáng biāo   chēng cóng jīn tiě lǎo lèi lín shǔ diǎn   xiàng guān shān cán yuè
xiào shì nián lái gèng qiè guī gāo táng pín wèn xùn   qīng yán yóu shāng shén jué
rén liǎng   cháng qiān jié
cōng cōng guàn zuò tiān bié shì hóng 鸿 xuě zhōng liú zhǎo   piān rán fēi yuè shù shū náng zi bèi   lǎo cháng bié xiè
chóu chàng shā jiū cháo zhuō ruò mèi qiān chí   páng huáng wèi tiān
jīn zài   shuí jiā xiē