贺新凉

宋代 李祁
一住将三月。又重阳、枯荷衰柳,碧云黄叶。最喜山巅多灵气,缭绕烟云明灭。 莫便是。神仙云窟。似忆前生曾驻足,坠尘寰便尔归途绝。 回首处,心空热。 人间几见真豪杰。笑群儿、鸡虫争斗,身劳神竭。学得糊涂随分过,风月自酬佳节。 幸尚有、桂花堪折。独把一枝临风嗅,掷平生万事天之末。 香惹袖,久逾冽。
zhù jiāng sān yuè yòu chóng yáng shuāi liǔ yún   huáng zuì shān diān duō líng liáo rào yān   yún míng miè        
biàn 便 shì shén xiān yún shì qián shēng céng zhù zhuì chén   huán biàn ěr guī 便 jué      
huí shǒu chù   xīn kōng  
rén jiān jiàn zhēn háo jié xiào qún ér chóng zhēng dòu shēn láo   shén jié xué suí fēn guò fēng yuè   chóu jiā jié        
xìng shàng yǒu guì huā kān zhé zhī lín fēng xiù zhì píng   shēng wàn shì tiān zhī      
xiāng xiù   jiǔ liè