賀新涼

宋代 李祁
一住將三月。又重陽、枯荷衰柳,碧雲黃葉。最喜山巔多靈氣,繚繞煙雲明滅。 莫便是。神仙雲窟。似憶前生曾駐足,墜塵寰便爾歸途絕。 回首處,心空熱。 人間幾見真豪傑。笑群兒、雞蟲爭鬥,身勞神竭。學得糊塗隨分過,風月自酬佳節。 幸尚有、桂花堪折。獨把一枝臨風嗅,擲平生萬事天之末。 香惹袖,久逾冽。
zhù jiāng sān yuè yòu chóng yáng shuāi liǔ yún   huáng zuì shān diān duō líng liáo rào yān   yún míng miè        
biàn 便 shì shén xiān yún shì qián shēng céng zhù zhuì chén   huán biàn ěr guī 便 jué      
huí shǒu chù   xīn kōng  
rén jiān jiàn zhēn háo jié xiào qún ér chóng zhēng dòu shēn láo   shén jié xué suí fēn guò fēng yuè   chóu jiā jié        
xìng shàng yǒu guì huā kān zhé zhī lín fēng xiù zhì píng   shēng wàn shì tiān zhī      
xiāng xiù   jiǔ liè