贺新凉

宋代 李祁
此问谁能语。是光阴弃汝,是汝弃光阴去。弹指中秋才几日,早又重阳风雨。 天未许、流年暂住。评遍前朝无限事,只美人迟暮英雄误。 才一笑,分今古。 青山应料知其故。尽年年、入冬才睡,春回又寤。明月高寒江水碧,都与乾坤为主。 算人便、从头铸错。哀乐相寻凭播弄,纵灵超万物终何补。 谁曾见,乘风举。
wèn shuí néng shì guāng yīn   shì guāng yīn tán zhǐ zhōng qiū cái   zǎo yòu chóng yáng fēng
tiān wèi liú nián zàn zhù píng biàn qián cháo xiàn shì   zhǐ měi rén chí yīng xióng
cái xiào   fēn jīn
qīng shān yīng liào zhī jìn nián nián dōng cái shuì   chūn huí yòu míng yuè gāo hán jiāng shuǐ   dōu qián kūn wéi zhǔ
suàn rén biàn 便 cóng tóu zhù cuò āi yuè xiāng xún píng nòng   zòng líng chāo wàn zhōng
shuí céng jiàn   chéng fēng