賀新涼

宋代 李祁
此問誰能語。是光陰棄汝,是汝棄光陰去。彈指中秋才幾日,早又重陽風雨。 天未許、流年暫住。評遍前朝無限事,只美人遲暮英雄誤。 才一笑,分今古。 青山應料知其故。盡年年、入冬才睡,春回又寤。明月高寒江水碧,都與乾坤為主。 算人便、從頭鑄錯。哀樂相尋憑播弄,縱靈超萬物終何補。 誰曾見,乘風舉。
wèn shuí néng shì guāng yīn   shì guāng yīn tán zhǐ zhōng qiū cái   zǎo yòu chóng yáng fēng
tiān wèi liú nián zàn zhù píng biàn qián cháo xiàn shì   zhǐ měi rén chí yīng xióng
cái xiào   fēn jīn
qīng shān yīng liào zhī jìn nián nián dōng cái shuì   chūn huí yòu míng yuè gāo hán jiāng shuǐ   dōu qián kūn wéi zhǔ
suàn rén biàn 便 cóng tóu zhù cuò āi yuè xiāng xún píng nòng   zòng líng chāo wàn zhōng
shuí céng jiàn   chéng fēng