贺新郎 作家书竟题范龙仙书斋壁上芦雁图
漏悄裁书罢。绕廊行、偶然瞥见,壁间小画。一派芦花江岸上,白雁濛濛欲下。
有飞且、鸣而悲者。万里重关归梦杳,拍寒汀、絮尽伤心话。
挨不了,凄凉夜。
城头戍鼓刚三打。正四壁、人声都静,月华如泻。再向丹青移烛认,水墨阴阴入化。
恍嘹呖、枕棱窗罅。曾在孤舟逢此景,便画图、相对心犹怕。
君莫向,高斋挂。
lòu
漏
qiāo
悄
cái
裁
shū
书
bà
罢
rào
。
láng
绕
xíng
廊
ǒu
行
rán
、
piē
偶
jiàn
然
bì
瞥
jiān
见
,
xiǎo
壁
huà
间
yī
小
pài
画
lú
。
huā
一
jiāng
派
àn
芦
shàng
花
bái
江
yàn
岸
méng
上
,
méng
白
yù
雁
xià
濛
濛
欲
下
。
yǒu
有
fēi
飞
qiě
且
míng
、
ér
鸣
bēi
而
zhě
悲
wàn
者
lǐ
。
zhòng
万
guān
里
guī
重
mèng
关
yǎo
归
pāi
梦
hán
杳
,
tīng
拍
xù
寒
jǐn
汀
shāng
、
xīn
絮
huà
尽
伤
心
话
。
āi
挨
bù
不
liǎo
了
,
qī
凄
liáng
凉
yè
夜
。
chéng
城
tóu
头
shù
戍
gǔ
鼓
gāng
刚
sān
三
dǎ
打
zhèng
。
sì
正
bì
四
rén
壁
shēng
、
dōu
人
jìng
声
yuè
都
huá
静
,
rú
月
xiè
华
zài
如
xiàng
泻
dān
。
qīng
再
yí
向
zhú
丹
rèn
青
shuǐ
移
mò
烛
yīn
认
,
yīn
水
rù
墨
huà
阴
阴
入
化
。
huǎng
恍
liáo
嘹
lì
呖
zhěn
、
léng
枕
chuāng
棱
xià
窗
céng
罅
zài
。
gū
曾
zhōu
在
féng
孤
cǐ
舟
jǐng
逢
biàn
此
huà
景
,
tú
便
xiāng
画
duì
图
xīn
、
yóu
相
pà
对
心
犹
怕
。
jūn
君
mò
莫
xiàng
向
,
gāo
高
zhāi
斋
guà
挂
。