贺新郎 竹逸斋中紫牡丹枯而复生为填此词

清代 陈维崧
日暖莺声细。喜亭亭、依然玉琢,吴宫小字。暂别红尘刚一载,还傍画楼珠砌。 却又斗、新兴鬟髻。多少桃腮和杏脸,算旧人、远胜新人丽。 论族望,雒阳魏。 看花漫忆当年事。记人名、一般颜色,几般才艺。自被子规催去急,零落娇香满地。 拚舞榭、为伊长闭。若使紫台真再返,笑鸿都、枉用骖鸾计。 花凝笑,又含睇。
nuǎn yīng shēng tíng tíng rán zhuó gōng   xiǎo zàn bié hóng chén gāng zài hái bàng huà   lóu zhū        
què yòu dòu xīn xīng huán duō shǎo táo sāi xìng liǎn suàn jiù   rén yuǎn shèng xīn rén        
lùn wàng   luò yáng wèi  
kàn huā màn dāng nián shì rén míng bān yán bān   cái bèi guī cuī líng luò jiāo   xiāng mǎn        
pàn xiè wèi zhǎng ruò shǐ tái 使 zhēn zài fǎn xiào hóng   dōu wǎng 鸿 yòng cān luán        
huā níng xiào   yòu hán