贺新郎五十八首 其十四

清代 蒋士铨
愁向欢场起。易销魂、才人结习,大都如是。只觉江山多寂寞,无处教人欢喜。 抱斯意、吾侪应尔,抑郁无端同故态,更飘零、知遇俱相似。 共回首、雁声里。 闲情十载抛流水,念家山暮云回合,自伤羁滞。丽句清词刊落尽,柳絮今沾泥滓。 有锦瑟、吟编曾毁。尚忆孱躯痴绝日,病琅邪、几为多情死,同调者、那堪此。
chóu xiàng huān chǎng xiāo hún cái rén jié   shì zhǐ jué jiāng shān duō   chǔ jiào rén huān
bào chái yīng ěr   duān tóng tài   gèng piāo líng zhī xiāng
gòng huí shǒu yàn shēng
xián qíng shí zài pāo liú shuǐ   niàn jiā shān yún huí   shāng zhì qīng kān luò jǐn   liǔ jīn zhān
yǒu jǐn yín biān céng huǐ shàng chán chī jué   bìng láng wèi duō qíng   tóng diào zhě kān