贺新郎五十八首 其十九

清代 蒋士铨
咄咄真堪怪。习彫镂、文人余事,如斯狡狯。切玉昆刀君才似,不管铜章鱼佩。 执寸铁、腕如风快,造化镌镵天欲泣,刻琳琅、字字垂金䪥。 力岂但、透纸背。 静观云鸟虫鱼态,说文为古之小学,而今皆发。却使壮夫工篆刻,秦汉风规犹在。 在何震、文彭而外。不入明诚金石录,志名家、赖古堂应载。 两生晚、亦无奈。
duō duō zhēn kān guài diāo lòu wén rén shì   jiǎo kuài qiē kūn dāo jūn cái shì   guǎn tóng zhāng pèi
zhí cùn tiě wàn fēng kuài   zào huà juān chán tiān   lín láng chuí jīn xiè
dàn tòu zhǐ bèi
jìng guān yún niǎo chóng tài   shuō wén wèi zhī xiǎo xué   ér jīn jiē què shǐ 使 zhuàng gōng zhuàn   qín hàn fēng guī yóu zài
zài zhèn wén péng ér wài míng chéng jīn shí   zhì míng jiā lài táng yīng zài
liǎng shēng wǎn nài