贺新郎 题郁东堂词仍用前韵

清代 陈维崧
龙爪槐张攫。驰突处、宛骝蹴铁,死生堪托。我把金荃词一卷,字字写成钗脚。 是吾友、东堂之作。读罢悲风生肘腋,羡君才、不减王宁朔。 相怜也,总萧索。 茂陵一病成担阁。叹客里、无多暇日,我歌君酢。醉擘银筝弹一曲,弹到秋云都薄。 只是诉、两人沦落。泣下羞为儿女态,问吾生、舌在还如昨。 休作苦,且行乐。
lóng zhǎo huái zhāng jué chí chù wǎn liú tiě shēng   kān tuō jīn quán juàn xiě   chéng chāi jiǎo        
shì yǒu dōng táng zhī zuò bēi fēng shēng zhǒu xiàn jūn   cái jiǎn wáng níng shuò        
xiāng lián   zǒng xiāo suǒ  
mào líng bìng chéng dān tàn duō xiá   jūn zuì bāi yín zhēng dàn dàn dào qiū   yún dōu báo        
zhǐ shì liǎng rén lún luò xià xiū wèi ér tài wèn   shēng shé zài hái zuó        
xiū zuò   qiě xíng