贺新郎(题江心)

宋代 曹稆孙
极目天如画。水花中、涌出莲宫,翠楹碧瓦。胜景中川金焦似,勒石□□□□。尚隔浦、风烟不跨。妖蜃自降真歇手,涨平沙、妙补乾坤罅。双寺合,万僧夏。 东西塔影龙分挂。夜无云、点点一天,星斗相射。七十二滩声到海,括橹瓯帆上下。泣不为、琵琶声哑。故寝荒凉成一梦,问来鸥、去鹭无知者。烟树湿,怒涛打。
tiān huà shuǐ huā zhōng yǒng chū lián gōng   cuì yíng shèng jǐng zhōng chuān jīn jiāo shì   shí         shàng fēng yān kuà yāo shèn jiàng zhēn xiē shǒu   zhǎng píng shā miào qián kūn xià shuāng   wàn sēng xià
dōng 西 yǐng lóng fēn guà yún diǎn diǎn tiān   xīng dǒu xiāng shè shí èr tān shēng dào hǎi   kuò ōu fān shàng xià wéi pa shēng qǐn huāng liáng chéng mèng   wèn lái ōu zhī zhě yān shù shī 湿   tāo