賀新郎(題江心)

宋代 曹穭孫
極目天如畫。水花中、湧出蓮宮,翠楹碧瓦。勝景中川金焦似,勒石□□□□。尚隔浦、風煙不跨。妖蜃自降真歇手,漲平沙、妙補乾坤罅。雙寺合,萬僧夏。 東西塔影龍分掛。夜無雲、點點一天,星斗相射。七十二灘聲到海,括櫓甌帆上下。泣不為、琵琶聲啞。故寢荒涼成一夢,問來鷗、去鷺無知者。煙樹濕,怒濤打。
tiān huà shuǐ huā zhōng yǒng chū lián gōng   cuì yíng shèng jǐng zhōng chuān jīn jiāo shì   shí         shàng fēng yān kuà yāo shèn jiàng zhēn xiē shǒu   zhǎng píng shā miào qián kūn xià shuāng   wàn sēng xià
dōng 西 yǐng lóng fēn guà yún diǎn diǎn tiān   xīng dǒu xiāng shè shí èr tān shēng dào hǎi   kuò ōu fān shàng xià wéi pa shēng qǐn huāng liáng chéng mèng   wèn lái ōu zhī zhě yān shù shī   tāo