贺新郎(寿王侍郎简卿)

宋代 刘仙伦
某兹者共沉某官道协降神,祥开诞旦。五百年而名世,允谓间生;八千岁而为春,定膺难老。俯仰都无于愧怍,谤谗何损于忠良。却雁鹜而暂得闲身,对龟鹤而永绥眉寿。辄陈俚语,上祝台躔。狂斐是惭,览掷为幸。 小队停钲鼓。向沙边、柳下维舟,庆公初度。平尽群蛮方易镇,此事多应有数。奈自古、功成人妒。君看乐羊中山役,任谤书、盈箧终无据。千载下,竟谁与。 诗中带得西山雨。指天台、雁荡归欤,寿乡深处。缓急朝廷须公出,更作中流砥柱。笑痴騃、纷纷儿女。多少人间不平事,有皇天、老眼能区处。挥玉斝,听金缕。
mǒu zhě gòng chén mǒu guān dào xié jiàng shén   xiáng kāi dàn dàn bǎi nián ér míng shì   yǔn wèi jiān shēng   qiān suì ér wèi chūn   dìng yīng nán lǎo yǎng dōu kuì zuò   bàng chán sǔn zhōng liáng què yàn ér zàn xián shēn   duì guī ér yǒng suí méi shòu 寿 zhé chén   shàng zhù tái chán kuáng fěi shì cán   lǎn zhì wèi xìng
xiǎo duì tíng zhēng xiàng shā biān liǔ xià wéi zhōu   qìng gōng chū píng jǐn qún mán fāng zhèn   shì duō yìng yǒu shù nài gōng chéng rén jūn kàn yáng zhōng shān   rèn bàng shū yíng qiè zhōng qiān zǎi xià   jìng shuí
shī zhōng dài 西 shān zhǐ tiān tāi yàn dàng guī   shòu 寿 xiāng shēn chù huǎn cháo tíng gōng chū   gèng zuò zhōng liú zhù xiào chī ái fēn fēn ér duō shǎo rén jiān píng shì   yǒu huáng tiān lǎo yǎn néng chǔ huī jiǎ   tīng jīn