贺新郎 十月十四夜李正君兄枉存赋赠

近现代 卢青山
我屋居蜗角。有幽窗、魈狐时叩,白云能捉。一坐浑如枯木也,听取深宵蟋索。 但未怕、霜风颊削。去梦来尘皆无数,只堪堪认月为相托。 便有泪,为笑夺。 我兄衣衲千层葛。问青山、客真半夜,鸡真大恶?一把沧桑森两臂,看尔苔眉锈胳。 捲一地、秋声凉薄。万感苍茫如朽叶,被斜风一语惊飞落。 酒不必,眠不著。
jiǎo yǒu yōu chuāng xiāo shí kòu   bái yún néng zhuō zuò hún   tīng shēn xiāo suǒ
dàn wèi shuāng fēng jiá xuē mèng lái chén jiē shù   zhǐ kān kān rèn yuè wèi xiāng tuō
biàn 便 yǒu lèi   wèi xiào duó
xiōng qiān céng wèn qīng shān zhēn bàn   zhēn è   cāng sāng sēn liǎng   kàn ěr tái méi xiù
juǎn qiū shēng liáng báo wàn gǎn cāng máng xiǔ   bèi xié fēng jīng fēi luò
jiǔ   mián zhù