贺新郎 食李戏作

清代 陈维崧
咄汝前来此。问尔祖,人人都道,犹龙李耳。一自瑶星沦谪后,恰值杨花尽矣。 又幻出、李唐家世。纵劣犹能交贵介,伴浮瓜、游戏西圆邸。 杨家果,讵君比。 如今惯代桃僵死。客经过、其冠不正,视同苦李。一入公门长更辱,钻核羞他名士。 但说著、王戎冷齿。只有井边堪避世,与蛴螬、饮啄称知己。 还愁遇,于陵子。
duō qián lái wèn ěr rén   rén dōu dào yóu   lóng ěr yáo xīng lún zhé hòu qià zhí   yáng huā jǐn      
yòu huàn chū táng jiā shì zòng liè yóu néng jiāo guì jiè bàn   guā yóu yuán   西      
yáng jiā guǒ   jūn  
jīn guàn dài táo jiāng jīng guò guān zhèng shì tóng   gōng mén cháng gèng zuàn xiū   míng shì        
dàn shuō zhù wáng róng lěng chǐ zhǐ 齿 yǒu jǐng biān kān shì   cáo yǐn zhuó chēng zhī        
hái chóu   líng