贺新郎 秋夜饮钱宫声寓中示谭舟石周子俶李西渊章素文仍用前韵

清代 陈维崧
故态狂奴发。君莫学、车中新妇,口中石阙。同是天涯流落者,休使满头霜雪。 且斜抱、琵琶弯月。听到钿蝉悽厉处,更突如铁骑纤如发。 秋声起,在林末。 三更银甲都弹折。不须问、千年宫殿,几番人物。记得馆娃人似玉,唤作平康之杰。 曾遇在、兰膏将灭。万事古来谁最苦,只青衫泪与榴裙血。 鸡未喔,酒须益。
tài kuáng jūn xué chē zhōng xīn kǒu zhōng   shí què tóng shì tiān liú luò zhě xiū shǐ mǎn   tóu shuāng 使 xuě        
qiě xié bào pa wān yuè tīng dào tián chán chù gèng   tiě xiān      
qiū shēng   zài lín  
sān gēng yín jiǎ dōu dàn zhé wèn qiān nián gōng diàn fān 殿   rén de guǎn rén shì huàn zuò píng   kāng zhī jié        
céng zài lán gāo jiāng miè wàn shì lái shuí zuì zhǐ qīng   shān lèi liú qún xuè      
wèi ō   jiǔ