贺新郎·碾破长空绿

宋代 赵以夫
碾破长空绿。看银蟾、一轮似水,照人清独。缥缈风摇环佩碎,疑是英茎妙曲。忽散作、天花芬馥。帝子双双来洞户,炯肌肤、冰雪颜如玉。愁易老,意难足。楚江万顷疏汤沐。想佳人,依然携手,碧云修竹。葱蒨玲珑方寸许,清过千重夏木。速就我、同倾湘醁。追忆兰亭当日事,尽凄凉、也胜卢仝屋。应不到,羡金谷。
niǎn cháng kōng 绿 kàn yín chán lún shì shuǐ   zhào rén qīng piāo miǎo fēng yáo huán pèi suì   shì yīng jīng miào sàn zuò tiān huā fēn shuāng shuāng lái dòng   jiǒng bīng xuě yán chóu lǎo   nán chǔ jiāng wàn qǐng shū tāng xiǎng jiā rén   rán xié shǒu   yún xiū zhú cōng qiàn líng lóng fāng cùn   qīng guò qiān zhòng xià jiù tóng qīng xiāng zhuī lán tíng dāng shì   jǐn liáng shèng tóng yīng dào   xiàn jīn