賀新郎·碾破長空綠

宋代 趙以夫
碾破長空綠。看銀蟾、一輪似水,照人清獨。縹緲風搖環佩碎,疑是英莖妙曲。忽散作、天花芬馥。帝子雙雙來洞戶,炯肌膚、冰雪顏如玉。愁易老,意難足。楚江萬頃疏湯沐。想佳人,依然攜手,碧雲修竹。蔥蒨玲瓏方寸許,清過千重夏木。速就我、同傾湘醁。追憶蘭亭當日事,盡淒涼、也勝盧仝屋。應不到,羨金谷。
niǎn cháng kōng kàn yín chán lún shì shuǐ   zhào rén qīng piāo miǎo fēng yáo huán pèi suì   shì yīng jīng miào sàn zuò tiān huā fēn shuāng shuāng lái dòng   jiǒng bīng xuě yán chóu lǎo   nán chǔ jiāng wàn qǐng shū tāng xiǎng jiā rén   rán xié shǒu   yún xiū zhú cōng qiàn líng lóng fāng cùn   qīng guò qiān zhòng xià jiù tóng qīng xiāng zhuī lán tíng dāng shì   jǐn liáng shèng tóng yīng dào   xiàn jīn