贺新郎二十首 其五

清代 李慈铭
慈亦穷民耳。廿年琮、孤儿寡母,艰难生计。旧产池阳都割尽,乞食凄凉京邸。 更恸绝、横流乡里。宗族千人家八口,尽苍黄、乞命干戈里。 天地酷、有如此。 与君已丑生同岁。数衣冠、崔庐中表,旧家门第。等是飘零伤乱客,说甚成名难易。 只肠断、今朝分袂。泥首马前无别语,但思亲、泪血烦归寄。 生死托,君行矣。
qióng mín ěr niàn nián 廿 cóng ér guǎ jiān nán   shēng jiù chǎn chí yáng dōu jǐn shí   liáng jīng        
gèng tòng jué héng liú xiāng zōng qiān rén jiā kǒu jǐn cāng   huáng mìng gān        
tiān yǒu    
jūn chǒu shēng tóng suì shù guān cuī zhōng biǎo jiù jiā   mén děng shì piāo líng shāng luàn shuō shén chéng   míng nán        
zhǐ cháng duàn jīn zhāo fēn mèi shǒu qián bié dàn   qīn lèi xuè fán guī        
shēng tuō   jūn xíng