贺新郎

清代 龚自珍
梦断秋无际。滞幽人、一天残照,苍凉诗意。何处帘栊何处院,金管玉箫浓醉。 有词客、如云而至。侬有词场云水外,但凭栏、送尽征鸿字。 芳讯杳,九华佩。 春人只为春愁死。几曾谙、篱边酒冷,笛边风起。性懒情多兼骨傲,直得销魂如此。 与涧底、孤松一例。谁料平原佳公子,也一般、识得秋滋味。 秋士怨,可知矣。
mèng duàn qiū zhì yōu rén tiān cán zhào   cāng liáng shī chǔ lián lóng chǔ yuàn   jīn guǎn xiāo nóng zuì
yǒu yún ér zhì nóng yǒu chǎng yún shuǐ wài   dàn píng lán sòng jǐn zhēng hóng 鸿
fāng xùn yǎo   jiǔ huá pèi
chūn rén zhǐ wèi chūn chóu zēng ān biān jiǔ lěng   biān fēng xìng lǎn qíng duō jiān ào   zhí de xiāo hún
jiàn sōng shéi liào píng yuán jiā gōng   bān shí de qiū wèi
qiū shì yuàn   zhī