賀新郎

清代 龔自珍
夢斷秋無際。滯幽人、一天殘照,蒼涼詩意。何處簾櫳何處院,金管玉簫濃醉。 有詞客、如雲而至。儂有詞場雲水外,但憑欄、送盡征鴻字。 芳訊杳,九華佩。 春人只為春愁死。幾曾諳、籬邊酒冷,笛邊風起。性懶情多兼骨傲,直得銷魂如此。 與澗底、孤松一例。誰料平原佳公子,也一般、識得秋滋味。 秋士怨,可知矣。
mèng duàn qiū zhì yōu rén tiān cán zhào   cāng liáng shī chǔ lián lóng chǔ yuàn   jīn guǎn xiāo nóng zuì
yǒu yún ér zhì nóng yǒu chǎng yún shuǐ wài   dàn píng lán sòng jǐn zhēng hóng
fāng xùn yǎo   jiǔ huá pèi
chūn rén zhǐ wèi chūn chóu zēng ān biān jiǔ lěng   biān fēng xìng lǎn qíng duō jiān ào   zhí de xiāo hún
jiàn sōng shéi liào píng yuán jiā gōng   bān shí de qiū wèi
qiū shì yuàn   zhī