和新篁韵

宋代 卫宗武
竹君清绝润於玉,谱牒出自淇之澳。 移根分种置吾庐,才隔樊墙即家塾。 塾之所有无非书,师友摛文剪其芜。 此君儿郎趣亦雅,骈头相过纷铺舒。 鲜鲜绿色照邺架,骎骎宗祖可方驾。 钩章题品得骚翁,倍使新篁长光价。 矛甲鏦鏦看击云,未逊六千君子军。 琅玕一一如椽大,此中更有风月存。 巨细何异公领孙,低昂尤若主承宾。 有宾如君诚可人,西窗六月暑如焚。 会见为君涤除势恼来凉薰。
zhú jūn qīng jué rùn   dié chū zhī ào  
gēn fēn zhǒng zhì   cái fán qiáng jiā shú  
shú zhī suǒ yǒu fēi shū   shī yǒu chī wén jiǎn  
jūn ér láng   pián tóu xiāng guò fēn shū  
xiān xiān 绿 zhào jià   qīn qīn zōng fāng jià  
gōu zhāng pǐn sāo wēng   bèi shǐ 使 xīn huáng zhǎng guāng jià  
máo jiǎ cōng cōng kàn yún   wèi xùn liù qiān jūn jūn  
láng gān chuán   zhōng gēng yǒu fēng yuè cún  
gōng lǐng sūn   áng yóu ruò zhǔ chéng bīn  
yǒu bīn jūn chéng rén   西 chuāng liù yuè shǔ fén  
huì jiàn wèi jūn chú shì nǎo lái liáng xūn