荷溪独往

清代 戴亨
最可披襟处,纷趋但市寰。人情殊好尚,吾道合湖山。 鱼鸟若为侣,烟霞相与閒。月明群籁静,踽踽踏沙还。
zuì jīn chù   fēn dàn shì huán rén qíng shū hào shàng   dào shān    
niǎo ruò wéi   yān xiá xiāng xián yuè míng qún lài jìng   shā hái