和向巨源冷语

宋代 吴芾
长空一夜飞瑞叶,正是人间苦寒月。 静坐遥闻修竹折,天惨云愁风更冽。 喜君试水烹春雪,却笑酒酣长耳热。
cháng kōng fēi ruì   zhèng shì rén jiān hán yuè
jìng zuò yáo wén xiū zhú zhé   tiān cǎn yún chóu fēng gèng liè
jūn shì shuǐ pēng chūn xuě   què xiào jiǔ hān cháng ěr