和吴中丞悼笙妓

唐代 李群玉
丽质仙姿烟逐风,凤凰声断吹台空。多情草色怨还绿, 无主杏花春自红。堕珥尚存芳树下,馀香渐减玉堂中。 唯应去抱云和管,从此长归阿母宫。
zhì xiān 姿 yān zhú fēng   fèng huáng shēng duàn chuī tái kōng duō qíng cǎo yuàn hái 绿  
zhǔ xìng huā chūn hóng duò ěr shàng cún fāng shù xià   xiāng jiàn jiǎn táng zhōng
wéi yīng bào yún guǎn   cóng cháng guī ā gōng