和吴英叔寒食

宋代 洪皓
枥驹久絷已难禁,冷节来临且强吟。 断火任逾三日限,伤时唯恐二毛侵。 思亲忽作楚囚泣,恋主空存魏阙心。 世变风移多野祭,一声杜宇又春深。
jiǔ zhí nán jìn   lěng jié lái lín qiě qiáng yín  
duàn huǒ rèn sān xiàn   shāng shí wéi kǒng èr máo qīn  
qīn zuò chǔ qiú   liàn zhǔ kōng cún wèi quē xīn  
shì biàn fēng duō   shēng yòu chūn shēn