和吴侍御被使燕然

唐代 卢照邻
春归龙塞北,骑指雁门垂。胡笳折杨柳,汉使采燕支。 戍城聊一望,花雪几参差。关山有新曲,应向笛中吹。
chūn guī lóng sài běi   zhǐ yàn mén chuí jiā shé yáng liǔ   hàn shǐ 使 cǎi yàn zhī
shù chéng liáo wàng   huā xuě cēn guān shān yǒu xīn   yīng xiàng zhōng chuī