和吴伯承提宫孟冬风雨

宋代 杨万里
旧雨新更寒,昼歇夜复陨。 我行十日泥,屦迹故未泯。 吟声正酸苦,已似琴促轸。 更遭雪作祟,不由弦不紧。 与公无诗债,何得便见窘? 半生领盛名,一面辱倾囷。 眼底过浮云,谁见柳下悯? 觅句许奇阴,有底恼肝肾。 开怀爱我多,落笔为渠尽。 独怜禾头湿,可叹不可哂。
jiù xīn gèng hán   zhòu xiē yǔn  
xíng shí   wèi mǐn  
yín shēng zhèng suān   shì qín zhěn  
gèng zāo xuě zuò suì   yóu xián jǐn  
gōng shī zhài   de biàn 便 jiàn jiǒng  
bàn shēng lǐng shèng míng   miàn qīng qūn  
yǎn guò yún   shuí jiàn liǔ xià mǐn  
yīn   yǒu nǎo gān shèn  
kāi huái 怀 ài duō   luò wèi jǐn  
lián tóu shī 湿   tàn shěn