和吴伯承

宋代 张栻
一苇湘可航,风涛逮春深。 裴台咫尺地,勇生复雨淫。 窗前几红药,俯首如不禁。 悠悠览物化,了了知予心。 卜邻得佳士,问学方骎骎。 端如云间鹤,不受尘埃侵。 应门有长须,杖策许相寻。 匪为食有鱼,杞桋采墙阴。 听我清庙诗,三叹有余音。 洋洋面世下,斯道岂陆沉。 君看有本源,发端自涔涔。 原君勉勿倦,抱膝试长吟。 傥臻名教乐,何必怀山林。 新诗尚来嗣,庶以贻规箴。
wěi xiāng háng   fēng tāo dǎi chūn shēn  
péi tái zhǐ chǐ   yǒng shēng yín  
chuāng qián hóng yào   shǒu jīn  
yōu yōu lǎn huà   liǎo liǎo zhī xīn  
lín jiā shì   wèn xué fāng qīn qīn  
duān yún jiān   shòu chén āi qīn  
yìng mén yǒu cháng   zhàng xiāng xún  
fěi wèi shí yǒu   cǎi qiáng yīn  
tīng qīng miào shī   sān tàn yǒu yīn  
yáng yáng miàn shì xià   dào chén  
jūn kàn yǒu běn yuán   duān cén cén  
yuán jūn miǎn juàn   bào shì cháng yín  
tǎng zhēn míng jiào   huái 怀 shān lín  
xīn shī shàng lái   shù guī zhēn