和闻莺

宋代 张耒
冉冉东风万柳丝,啼莺常自与春期。 妆残玉枕朝醒后,绣倦纱窗昼梦时。 文羽自奇非谷隐,好音应合有人知。 风流潘令多才思,为尔春来几首诗。
rǎn rǎn dōng fēng wàn liǔ   yīng cháng chūn  
zhuāng cán zhěn cháo xǐng hòu   xiù juàn shā chuāng zhòu mèng shí  
wén fēi yǐn   hào yīn yìng yǒu rén zhī  
fēng liú pān lìng duō cái   wéi ěr chūn lái shǒu shī