和聞鶯

宋代 張耒
冉冉東風萬柳絲,啼鶯常自與春期。 妝殘玉枕朝醒後,繡倦紗窗晝夢時。 文羽自奇非谷隱,好音應合有人知。 風流潘令多才思,為爾春來幾首詩。
rǎn rǎn dōng fēng wàn liǔ   yīng cháng chūn  
zhuāng cán zhěn cháo xǐng hòu   xiù juàn shā chuāng zhòu mèng shí  
wén fēi yǐn   hào yīn yìng yǒu rén zhī  
fēng liú pān lìng duō cái   wéi ěr chūn lái shǒu shī