和王仲仪楸花十二韵

宋代 梅尧臣
春阳发草木,美好一同时。 桃李杂山樱,红白开繁枝。 楸英独步媚,淡紫相参差。 大叶与劲干,簇萼密自宜。 图出帝宫树,耸向白玉墀。 高绝不近俗,直许天人窥。 今植郡庭中,根远未可移。 但欣东风来,不恨和煦迟。 山禽勿蹙踏,蜂蝶休掇之。 昔闻韩吏部,为尔作好诗。 爱阴无纤穿,就阴东西随。 公今亦牵此,端坐曾莫疑。
chūn yáng cǎo   měi hǎo tóng shí  
táo shān yīng   hóng bái kāi fán zhī  
qiū yīng mèi   dàn xiāng cēn  
jìn gàn   è  
chū gōng shù   sǒng xiàng bái chí  
gāo jué jìn   zhí tiān rén kuī  
jīn zhí jùn tíng zhōng   gēn yuǎn wèi  
dàn xīn dōng fēng lái   hèn chí  
shān qín   fēng dié xiū duō zhī  
wén hán   wéi ěr zuò hǎo shī  
ài yīn xiān chuān 穿   jiù yīn dōng 西 suí  
gōng jīn qiān   duān zuò céng