和王仲甫病暑

宋代 晁补之
吴邦惮暑如蜂虿,河曲还遭长日晒。 蔗浆金碗赖蠲烦,内托潜阴数为败。 黄昏乍快风吹发,驱拊蚊虻坐明发。 青衫主簿气如云,茂陵无事悲消渴。 茫洋河伯何为者,两涘无因辨牛马。 何生狂梦涸归墟,喉舌汤汤未劳泻。 能来一嗽华池津,七碗清风立有神。 更寻齿下微妙诀,遣君体适仍魂平。 案头白纸如堆雪,人事纷纷日将月。 与君未遇尤四时,利害相磨生内热。
bāng dàn shǔ fēng chài   hái zāo cháng shài  
zhè jiāng jīn wǎn lài juān fán   nèi tuō qián yīn shù wèi bài  
huáng hūn zhà kuài fēng chuī   wén méng zuò míng  
qīng shān zhǔ 簿 yún   mào líng shì bēi xiāo  
máng yáng wéi zhě   liǎng yīn biàn niú  
shēng kuáng mèng guī   hóu shé shāng shāng wèi láo xiè  
néng lái sòu huá chí jīn   wǎn qīng fēng yǒu shén  
gèng xún chǐ 齿 xià wēi miào jué   qiǎn jūn shì réng hún píng  
àn tóu bái zhǐ duī xuě   rén shì fēn fēn jiāng yuè  
jūn wèi yóu shí   hài xiāng shēng nèi