和王正之寄远二首 其一
人生会合少知音,一榻高悬肯重寻。后日相逢应老大,何时一笑共登临。
三年京国尘埃梦,千里故人离别心。想见诗来愁擘纸,倚栏清快北风襟。
rén
人
shēng
生
huì
会
hé
合
shǎo
少
zhī
知
yīn
音
,
yī
一
tà
榻
gāo
高
xuán
悬
kěn
肯
zhòng
重
xún
寻
。
。
hòu
后
rì
日
xiāng
相
féng
逢
yīng
应
lǎo
老
dà
大
,
hé
何
shí
时
yī
一
xiào
笑
gòng
共
dēng
登
lín
临
。
。
sān
三
nián
年
jīng
京
guó
国
chén
尘
āi
埃
mèng
梦
,
qiān
千
lǐ
里
gù
故
rén
人
lí
离
bié
别
xīn
心
。
。
xiǎng
想
jiàn
见
shī
诗
lái
来
chóu
愁
bāi
擘
zhǐ
纸
,
yǐ
倚
lán
栏
qīng
清
kuài
快
běi
北
fēng
风
jīn
襟
。
。