和王夷仲韵

宋代 吴芾
故人声气合,交契久弥深。 不弃荒村陋,来分古木阴。 意倾陈笃论,兴发出高吟。 岂料逃空谷,犹闻正始音。
rén shēng   jiāo jiǔ shēn
huāng cūn lòu   lái fēn yīn
qīng chén lùn   xīng chū gāo yín
liào táo kōng   yóu wén zhèng shǐ yīn