和王夷仲韻

宋代 吳芾
故人聲氣合,交契久彌深。 不棄荒村陋,來分古木陰。 意傾陳篤論,興發出高吟。 豈料逃空谷,猶聞正始音。
rén shēng   jiāo jiǔ shēn
huāng cūn lòu   lái fēn yīn
qīng chén lùn   xīng chū gāo yín
liào táo kōng   yóu wén zhèng shǐ yīn