和王君玉韵

元代 耶律楚材
王孙蒙馈饭,灵辄未扶轮。自笑孤穷客,谁怜衰病身。 黄沙万馀里,白发一孀亲。肠断山城月,徘徊照远人。
wáng sūn méng kuì fàn   líng zhé wèi lún xiào qióng shuí   lián shuāi bìng shēn    
huáng shā wàn   bái shuāng qīn cháng duàn shān chéng yuè pái   huái zhào yuǎn rén