和王觉民民松轩诗

宋代 王之道
苍髯绿发三四椽,茅斋高下轻且轩。 清风入夜可人意,来与夫子调朱弦。 连日秋阴荡残暑,抖擞烦襟欲轻举。 简编灯火置勿论,且快蛟龙得云雨。
cāng rán 绿 sān chuán   máo zhāi gāo xià qīng qiě xuān  
qīng fēng rén   lái diào zhū xián  
lián qiū yīn dàng cán shǔ   dǒu sǒu fán jīn qīng  
jiǎn biān dēng huǒ zhì lùn   qiě kuài jiāo lóng de yún