和王覺民民松軒詩

宋代 王之道
蒼髯綠髮三四椽,茅齋高下輕且軒。 清風入夜可人意,來與夫子調朱弦。 連日秋陰盪殘暑,抖擻煩襟欲輕舉。 簡編燈火置勿論,且快蛟龍得雲雨。
cāng rán sān chuán   máo zhāi gāo xià qīng qiě xuān  
qīng fēng rén   lái diào 調 zhū xián  
lián qiū yīn dàng cán shǔ   dǒu sǒu fán jīn qīng  
jiǎn biān dēng huǒ zhì lùn   qiě kuài jiāo lóng de yún