和王朝议韵

宋代 吴芾
晚日转云头,长空收雨脚。 稍觉暑气清,独坐倾桑落。 兴来或醉吟,接{上四下离}还倒著。 胸中了无忧,事事俱脱略。 缅怀我友朋,踪迹东西各。 几欲往从之,恨被微官缚。 此来得夫子,臭味颇相若。 倾盖便论心,开怀不我却。 新诗一何工,清思渺寥廓。 才如李杜雄,句压曹刘弱。 顾我志意衰,笔力不如昨。 明时百无用,正恐填沟壑。 公余幸少闲,对酒且深酌。 拭目看诸公,衮衮登台阁。
wǎn zhuǎn yún tóu   cháng kōng shōu jiǎo  
shāo jué shǔ qīng   zuò qīng sāng luò  
xīng lái huò zuì yín   jiē   { shàng xià   } hái dào zhù  
xiōng zhōng liǎo yōu   shì shì tuō lüè  
miǎn huái 怀 yǒu péng   zōng dōng 西  
wǎng cóng zhī   hèn bèi wēi guān  
lái de   chòu wèi xiāng ruò  
qīng gài biàn 便 lùn xīn   kāi huái 怀 què  
xīn shī gōng   qīng miǎo liáo kuò  
cái xióng   cáo liú ruò  
zhì shuāi   zuó  
míng shí bǎi yòng   zhèng kǒng tián gōu  
gōng xìng shǎo xián   duì jiǔ qiě shēn zhuó  
shì kàn zhū gōng   gǔn gǔn dēng tái