和王不庵幽居之作
一夕秋风老玉颜,无人但掩白云关。卧当流水难成梦,行见梅花不欲还。
禅寂定于征战后,功名应在有无间。葛巾风度开东汉,赖尔林泉一日閒。
yī
一
xī
夕
qiū
秋
fēng
风
lǎo
老
yù
玉
yán
颜
,
wú
无
rén
人
dàn
但
yǎn
掩
bái
白
yún
云
guān
关
。
。
wò
卧
dāng
当
liú
流
shuǐ
水
nán
难
chéng
成
mèng
梦
,
xíng
行
jiàn
见
méi
梅
huā
花
bù
不
yù
欲
hái
还
。
。
chán
禅
jì
寂
dìng
定
yú
于
zhēng
征
zhàn
战
hòu
后
,
gōng
功
míng
名
yīng
应
zài
在
yǒu
有
wú
无
jiàn
间
。
。
gé
葛
jīn
巾
fēng
风
dù
度
kāi
开
dōng
东
hàn
汉
,
lài
赖
ěr
尔
lín
林
quán
泉
yī
一
rì
日
xián
閒
。
。