和陶渊明采菊东篱下二首 其二
小雨湿丛菊,何当喷金英。嚼蕊亦可人,萧然慰我情。
羁旅念家远,浊酒还独倾。云表雁初过,草根虫自鸣。
岁晏将如何,一醉豁平生。
xiǎo
小
yǔ
雨
shī
湿
cóng
丛
jú
菊
,
hé
何
dāng
当
pēn
喷
jīn
金
yīng
英
jué
。
ruǐ
嚼
yì
蕊
kě
亦
rén
可
xiāo
人
,
rán
萧
wèi
然
wǒ
慰
qíng
我
情
。
jī
羁
lǚ
旅
niàn
念
jiā
家
yuǎn
远
,
zhuó
浊
jiǔ
酒
hái
还
dú
独
qīng
倾
yún
。
biǎo
云
yàn
表
chū
雁
guò
初
cǎo
过
,
gēn
草
chóng
根
zì
虫
míng
自
鸣
。
suì
岁
yàn
晏
jiāng
将
rú
如
hé
何
,
yī
一
zuì
醉
huō
豁
píng
平
shēng
生
。