和陶挽歌词三首

宋代 吴芾
老眼日昏昏,华发日萧萧。 不死竟何待,理合葬荒郊。 荒郊何所有,四面俱岧峣。 荣木望秋落,亦已成枯条。 青松为我夕,白石为我朝。 仍幸二亲墓,相去无几何。 今得从之游,欢喜如还家。 我心既欢喜,安用挽者歌。 有人来奠我,但问山之阿。
lǎo yǎn hūn hūn   huá xiāo xiāo  
jìng dài   zàng huāng jiāo  
huāng jiāo suǒ yǒu   miàn tiáo yáo  
róng wàng qiū luò   chéng tiáo  
qīng sōng wèi   bái shí wèi cháo  
réng xìng èr qīn   xiāng  
jīn cóng zhī yóu   huān huán jiā  
xīn huān   ān yòng wǎn zhě  
yǒu rén lái diàn   dàn wèn shān zhī ā